News

Feeling gutted? Five ways to cope with England’s World Cup defeat

bóng đá và cách vượt qua sau thất bại của đội tuyển Anh Feeling gutted Five ways to cope - Thất bại trước Argentina với tỷ số 2-1 trong trận bán kết World Cup

Desk News
Published July 16, 2026
Reading time 6 minutes
Conversation No comments

Nỗi đau bóng đá và cách vượt qua sau thất bại của đội tuyển Anh

Samael.lol – Thất bại trước Argentina với tỷ số 2-1 trong trận bán kết World Cup đã khiến đội tuyển Anh phải rời giải đấu. Dù Harry Kane và các đồng đội đã ghi bàn mở tỷ số sớm trong hiệp hai tại Atlanta, họ không thể giữ vững lợi thế. Khi người hâm mộ đang đau đớn trước kết quả này, chúng ta hãy cùng tìm hiểu năm cách để vượt qua nỗi thất vọng.

Nỗi đau khi thua cuộc lớn hơn niềm vui chiến thắng

Theo tiến sĩ Martha Newson từ Đại học Greenwich, cảm giác đau buồn khi thua trận bóng đá thường mãnh liệt hơn so với các môn thể thao khác. Bà giải thích rằng ít ai rơi nước mắt vì đội nào đó thua Wimbledon, nhưng bóng đá thì khác hoàn toàn. Chúng ta thường xem đội tuyển quốc gia như chính bản thân mình đang thi đấu trên sân.

“Ít người sẽ khóc và buồn bã vì đội nào đó thua Wimbledon. Bóng đá thì khác… chúng ta nói về đội tuyển quốc gia như thể chính chúng ta đang ở đó.”

Oli Portlock, một người hâm mộ, chia sẻ rằng khi đội tuyển Anh thua cuộc, cảm giác giống như một “nghi lễ tang lễ quốc gia… một đám mây xám lớn bao trùm đất nước”. Ở tuổi 27, anh vẫn nhớ như in cảm giác “đau đớn tột cùng” khi đội tuyển Anh thua Ý trong trận chung kết Euro 2020 tại Wembley. “Nó chắc chắn đã làm hỏng cả tuần làm việc tiếp theo của tôi,” anh nhớ lại.

Chấp nhận cảm xúc và nhìn lại những kỷ niệm đẹp

Tiến sĩ David Crepaz-Keay từ Quỹ Sức khỏe Tâm thần khuyên rằng việc nhận ra cảm giác đau buồn là bước quan trọng đầu tiên. Tuy nhiên, đừng lo lắng quá mức vì sự sụt giảm cảm xúc này “thường biến mất sau vài giờ”. Vì vậy, nếu bạn cảm thấy mình đang chìm trong misery, hãy kiên nhẫn và tự nhủ rằng đó chỉ là một phần của quá trình.

Oli chia sẻ rằng anh thường cố gắng nhớ lại tất cả những kỷ niệm đẹp đã tạo ra trong suốt giải đấu. Anh đã theo dõi đội tuyển Anh từ quê nhà Preston đến Hoa Kỳ. Những người hâm mộ thất vọng có thể nâng cao tinh thần bằng cách xem lại khoảnh khắc Harry Kane giúp đội tuyển Anh vượt qua ranh giới trước DR Congo, hoặc Jude Bellingham ghi hai bàn trong 98 giây trước Mexico để góp phần vào tấm vé vào tứ kết.

“Đối với tôi, có lẽ là cố gắng phản ánh lại tất cả những kỷ niệm tuyệt vời mà tôi đã tạo ra trong suốt giải đấu.”

Họ cũng có thể nhớ lại những đêm thức khuya thêm một giờ sau khi cơn bão dữ dội khiến trận đấu phải bắt đầu lúc 02:00 BST, hoặc những lúc chen chúc trong các quán rượu đông đúc giữa đợt nắng nóng kỷ lục để xem các trận đấu sớm hơn.

Nghe nhạc và chia sẻ cảm xúc

Oli gợi ý rằng việc nghe nhạc gợi nhớ đến những thành công – như “Wonderwall” cho năm nay hoặc “Sweet Caroline” cho Euro 2020 – sẽ hiệu quả hơn là tập trung vào sự thất vọng. Jayne Howells, 54 tuổi, một người hâm mộ khác, cũng đồng tình và cảnh báo không nên cố gắng tìm lỗi hoặc đổ lỗi cho ai đó trong giận dữ.

“Rất nhiều cầu thủ… họ cũng sẽ rất đau lòng. Không phải là chỉ trích họ, mà là nói rằng họ thực sự đã làm rất tốt. Đó là cách để xây dựng một đội tuyển mạnh mẽ hơn.”

Tiến sĩ Crepaz-Keay khuyên người hâm mộ nên “nhìn thấy mặt hài hước ở nơi có thể” và nhớ lại “những điều đã diễn ra tốt đẹp”. Trong vài giờ đầu tiên sau thất bại sẽ là thời điểm khó khăn nhất, nhưng “việc trút sự thất vọng lên người khác không phải là cách giải quyết”. Cả hai chuyên gia đều cho rằng chia sẻ cảm xúc là một trong những cách tốt nhất để vượt qua nỗi đau.

Vận động và trở lại sinh hoạt bình thường

Theo tiến sĩ Newson, việc người hâm mộ tiêu thụ nhiều calo hơn sau thất bại có thể do mong muốn “tiến hóa” vô thức để bảo vệ bản thân sau khi thua cuộc. Mỗi người có cách đối phó khác nhau, nhưng điều quan trọng là “tin vào trực giác của mình” – ở bên người khác, nghỉ ngơi và mở lòng thường là những lựa chọn tốt nhất.

Tiến sĩ Crepaz-Keay khuyên rằng “ra ngoài và vận động sẽ giúp ích”, ngay cả khi đó chỉ là đi bộ và hát trên đường về từ một trận đấu để giải phóng năng lượng. Andy Taylor, 38 tuổi, người đã theo dõi đội tuyển Anh đến cả New York và Boston, cho biết việc trở lại thói quen bình thường là điều giúp anh vượt qua nỗi đau.

“Bóng đá không phải là chuyện sống còn.”

Anh nói rằng những “việc hàng ngày” – như dắt chó đi dạo, chạy bộ, cũng như suy ngẫm về những điều tích cực – giúp cải thiện tâm trạng của anh. Nỗi đau bóng đá có thể kéo dài “vài ngày, thậm chí vài tuần” đối với Andy, nhưng anh cũng nhấn mạnh rằng “bóng đá không phải là chuyện sống còn”. Giải đấu đầu tiên của anh – Euro 1996, nơi Đức đã dập tan hy vọng của Anh trong trận bán kết căng thẳng – đã “đau đớn tột cùng”, nhưng anh luôn có thể hướng về tương lai.

Leave a Comment